Trên chuyến tàu central line từ South Woodford về Bank chiều nay, tôi tình cờ ngồi đối diện cửa sổ nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Thật khó để diễn tả hết cảm xúc của tôi khi đứng trước bầu trời hoàng hôn vào một buổi chiều mùa hạ mát mẻ. Đó là một bức tranh với gam màu chính là màu đỏ hồng pha chút sắc cam ấm áp, nổi bật nhất là một vòng tròn vàng óng ả nằm ở vị trí trung tâm. Tô điểm thêm là những áng mây trôi một cách hờ hững, tạo lên những đường gợn sóng li ti và mềm mại khiến cho cái sự uyển chuyển của mây tạo lên một nét thanh thoát, mang lại một cảm giác bình yên và nhẹ nhàng đến lạ thường. Tôi nhìn đăm đăm vào cái khung cảnh ấy, chợt muốn được làm một phần của nó. Tôi tập trung đến mức nếu như không có tiếng ách xì của người phụ nữ ngồi bên cạnh, tôi đã bỏ lỡ trạm dừng tiếp theo của mình…
Hoàng hôn luôn là hình ảnh mà tôi yêu nhất, bởi cái cảm giác tỏa sáng rực rỡ một lần rồi vụt tắt thường để lại cho con người ta một cảm giác nuối tiếc, vì cảm xúc của tôi khi ngắm hoàng hôn ngày hôm nay sẽ không còn là cảm xúc của ngày mai nữa. Chính vì ý thức được điều đó, nên tôi rất hay thu nhặt những tâm tư suy nghĩ của mình và bỏ chúng vào một nơi an toàn, tôi muốn nâng niu và gìn giữ chúng! Suy cho cùng, đó là những thứ đẹp đẽ và đáng trân trọng mà
Cả buổi tối tôi đi dạo cùng mọi người dọc bờ sông Thames, ngắm nhìn hai bên bờ sông sáng rực bởi những ánh đèn vàng trải dài trên những con đường rộng thênh thang. Gió thổi vào mặt tôi khiến cho hai gò má chợt nóng bừng lên, tôi thì lại rất thích cái cảm giác gió táp vào mặt, lành lạnh mà sảng khoái biết chừng nào! Chúng tôi đi dạo dọc một đoạn nhỏ của bờ sông rồi dừng chân. Trong lúc mọi người đua nhau chụp ảnh, tôi lặng lẽ bước lại gần những cây cột đèn vàng tỏa sáng âm thầm bên sông, nhìn chúng không chớp mắt. Cái ánh sáng nhỏ nhoi trong màn đêm lúc nào cũng có một sức thu hút mãnh liệt, ít ra là đối với tôi! Một lần nữa, tôi lại cảm thấy bình yên lạ thường, hệt như cái cảm giác tôi đã có khi nhìn thấy hoàng hôn chiều nay. Thông thường tôi sẽ lưu những hình ảnh này lại, nhưng là lưu trong trí nhớ chứ không phải là bộ nhớ của cái máy chụp hình, vì chúng mang lại cho tôi sự thoải mái và thanh thản tôi tìm kiếm.
Thường thì khi nhìn những gì đẹp đẽ, người ta thường nghĩ đến những người họ yêu quý, và tôi thì không phải ngoại lệ! Bất chợt tôi nhận ra mình đang cười, cười trong suy nghĩ về những người tôi yêu quý, và tôi biết rằng mình đang hạnh phúc. Cái hạnh phúc đơn giản và nhỏ bé này… tôi đã đặt nó đi đâu trong suốt thời gian qua cơ chứ? Thật lạ, và cũng thật là khó hiểu khi nó bất chợt ùa về trong phút chốc, để rồi sau đó nó tràn ngập trong suy nghĩ tôi, trong tâm hồn tôi! Cuộc sống vốn dĩ rất đơn giản, nhưng chính con người làm cho nó phức tạp và rắc rối hơn. Cho dù chuyện tốt hay xấu, tôi nhận ra rằng chúng sẽ không tồn tại mãi mãi, cái còn lại sẽ là những giá trị thật sự ẩn chứa bên trong sau mỗi chuyện.
No comments:
Post a Comment